Có thể bạn chưa biết

NỘI DUNG CHÍNH

Ảnh ngẫu nhiên

GD_moi_truong.jpg Phe_binh_NC_van_hoc.jpg Phe_binh_NC_van_hoc.jpg Tin_hoc.jpg Quoc_ca.jpg Quoc_ca.jpg Bac_Ho_voi_thieu_nhi_2.jpg Bac_Ho_voi_thieu_nhi_2.jpg Doi_ca.jpg Doi_ca.jpg Co_DoiTNTP_HCM.jpg Co_DoiTNTP_HCM.jpg Nghi_thuc_Doi1.jpg Nghi_thuc_Doi1.jpg CT_Doan_Doi_truong_hoc.jpg HD_lai_xe_may_an_toan2.jpg HD_lai_xe_may_an_toan2.jpg Pho_cap_tin_hoc_cong_dong.jpg Pho_cap_tin_hoc_cong_dong.jpg DefaultCAM1PVVZ.jpg

Mỗi Tuần một câu hỏi

Bạn có thường xuyên vào trang của chúng tôi không?
mỗi ngày 1 lần
mỗi tuần 1 lần
mỗi tháng 1 lần
không nhớ nổi
lý do khác

Số người thăm website

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với Website của THCS Cao Thịnh-Ngọc Lặc-T.Hóa.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Truyện ngắn hấp dẫn >

    Tự Khúc

    Em lại đi trên con đường màu xanh quen thuộc trong cái lạnh ngọt ngào se sắt của một đêm mưa bàng bạc giăng mắc những sợi tơ mỏng lên những tầng me già để mỗi lần gió nghịch ngợm đi qua lại táy máy rũ nước lên những kẻ tội nghiệp đang cố tìm một chỗ trú dưới gốc cây.

     Lại khe khẽ ngân nga những bài ca không đầu không cuối ngày xưa em hay hát cho anh khi chiếc áo ướt đẫm mồ hôi cùng những vòng xe mải miết lăn đều dưới bầu trời trong veo ngời ngợi nắng rạng rỡ như ước mơ tuổi hoa niên hồn nhiên thơm thơm mùi giấy mực.
        Thì có sao đâu khi lang thang dưới phố một mình ngắm nhìn thiên hạ trao cho nhau những vòng tay siết chặt yêu thương để rồi lại hờn ghen pha lẫn thèm muốn và khao khát vì cơn mưa cuối mùa sẽ làm kẻ đồng lõa âm thầm với nỗi buồn nhòe nhoẹt trên đôi mắt nâu đã lâu rồi không còn cười nữa.
        Thì có sao đâu khi thực tại đột ngột lùi ra xa để quá khứ ùa về như nỗi nhớ dồn nén lâu ngày khiến trái tim chật chội không chịu nổi phải vỡ bung ra nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc mỏng manh nhanh hơn một tiếng nấc nhẹ hời rơi chỏng chơ trên vạt cỏ.
        Ừ nhỉ, có sao đâu... vì ngày mai sẽ không còn đủ mưa nữa và khi nắng lên em sẽ lại rạng ngời trên phố xõa tóc ngang trời mặc cho gió làm rối tung rắc lên đó những hạt bụi hoa vàng li ti hay vài chiếc lá me non thơm lành khẽ đậu trên vai áo.
        Em vẫn cứ là em thôi!


    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Tuấn Long @ 10:40 02/07/2009
    Số lượt xem: 501
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Nhúng mã HTML